Nghề chăn "Ông trâu" – Đồ Sơn
Trâu chọi trong quan niệm của người
dân Đồ Sơn là một linh vật trong gia đình, dòng họ, thậm chí được gọi một cách
cung kính là… “ông trâu”. Bởi vậy việc chăm sóc “ông trâu” được các chủ trâu
rất coi trọng.
Chọn…
người theo nghề
“Người chăn trâu phải là người hiền
lành, chăm chỉ, có đức độ, gia đình không có tang ma, đồng thời không được dự
đám ma trong suốt quá trình nuôi trâu. Ngoài ra, người chăn trâu tuyệt đối
không được để đàn bà, con gái bước qua dây dắt trâu. Những ngày trước khi thi
đấu, cả chủ trâu và người chăn trâu đều phải chay tịnh, kiêng khem cái khoản…
“gần gũi” phụ nữ” - đó là những yêu cầu và quy định “tối thiểu” đối với người
chăn châu trọi, một người cao tuổi ở Đồ Sơn cho biết. Chỉ nghe vậy thôi cũng đủ
thấy không phải ai cũng theo được nghề chăn trâu chọi thuê.


Với gần 20 năm kinh nghiệm chăn dắt
trâu chọi và đã từng mang về cho các chủ trâu liên tiếp 3 giải, trong đó có 1
giải nhất và 2 giải nhì, anh Ngô Văn Tiệp, ở phường Minh Đức (quận Đồ Sơn) cho
biết, trước đây anh chỉ là lái trâu thịt nhưng rất mê trâu chọi. Anh Tiệp có
thể bỏ vài ngày, lê la khắp nơi với các lái trâu khác để lùng mua trâu chọi về
bán. Dần dần cái nghiệp huấn luyện trâu nó ngấm vào tận máu tủy rồi anh bỏ nghề
lái trâu thịt chuyển sang huấn luyện trâu chọi.
Cũng theo anh Tiệp, vài tháng sau
vòng chung kết chọi trâu Đồ Sơn, cùng với chủ trâu, nhiều huấn luyện viên trâu
chọi khác lại tất tả lên đường săn “ngưu chiến”. Đồ nghề họ mang theo không có
gì ngoài con mắt nghề nghiệp tinh tường và một niềm say mê trâu chọi… “Tuyển
trâu chọi còn khó hơn cả việc... kén vợ” - anh Tuyền dí dỏm nói và cho biết
thêm, trâu thì có nhiều, song để tuyển những con đủ chuẩn lại không đơn giản,
phải đầu tư khá nhiều công sức. Có khi ngược lên phía Bắc đến các tỉnh Hà
Giang, Cao Bằng, Sơn La hoặc vào tận miền Trung đến các tỉnh Thanh Hoá, Nghệ
An, Hà Tĩnh, thậm chí “dạt” sang nước bạn Lào hay Myanma để tìm mua...
Theo nghiệp huấn luyện trâu chọi đã
gần 10 năm nay, anh Hoàng Đình Khuông, ở phường Ngọc Xuyên, cũng như nhiều
người chơi trâu chọi khẳng định, tìm được giống trâu tốt là điều quan trọng
nhất dẫn đến thành công. Thế nhưng nguồn trâu ngày càng cạn kiệt, dân chơi trâu
chọi từ nhiều năm nay đều phải cài cắm "vệ tinh" là xe ôm, là lái
trâu ở khắp nơi, hễ đâu phát hiện có "ngưu chiến" là lập tức lên
đường.
Nhưng không phải lúc nào cũng may
mắn, nhiều lần chủ trâu và huấn luyện viên xuôi ngược các tỉnh cả chục lần mà
vẫn về tay không. Con được răng hỏng xoáy, con được xoáy nhưng kém sừng, con
được sừng lại hỏng cẳng... Có con 4 răng, 2 xoáy, sừng trun, cẳng chúm, trông
rất tơ và rất đẹp, nhưng với dân sành trâu thì cũng chỉ "ưu tiên" xếp
vào loại... kéo cày tốt.
Vậy nên để tìm được "trâu
chiến" vừa ý, dân chơi trâu chọi không cách nào khác là vượt biên giới
sang đất nước “triệu voi” tìm mua. Bởi thực tế ở Lào còn rất nhiều rừng nguyên
sinh, trâu được chăn thả theo đàn nên thường rất to, khoẻ. Kinh nghiệm hàng
chục năm huấn luyện trâu chọi, anh Khuông khẳng định: Đôi sừng là vũ khí hữu
hiệu nhất để chống lại đối phương nên trâu chọi phải có đôi sừng to, 2 đầu chân
sừng sát nhau.
Tiếp đến là cặp mắt. Một con trâu có
gan trường thì tất cả thể hiện qua cặp mắt ti hí luôn đỏ ngầu với mí và lông mi
dày. Bốn vó cũng phải chắc chắn, kheo mãn, đuôi chai, da dày, lông rậm... Đó là
những đặc điểm của "trâu hùng", loại trâu đó vừa khoẻ, vừa dai sức
lại hiếu chiến. Người đi tuyển trâu chọi còn phải biết con trâu có tính nết đặc
biệt. “Nghịch ngợm, thường xuyên đánh nhau với trâu hàng xóm và bỏ nhà... đi
bụi với trâu cái là số một”, anh Khuông đúc kết.
Một nghề công phu
Vào những ngày trước lúc diễn ra lễ
hội chọi trâu, cả quận Đồ Sơn đâu đâu cũng râm ran tiếng trống, tiếng chiêng,
tiếng người hò reo... Người không biết thì tưởng là dân làng đang thao diễn để
chuẩn bị lễ hội nhưng thực ra đó là một trong các bài tập cho các “ông trâu”
thích nghi với không khí lễ hội. Trên bãi đất trống giữa cánh đồng, anh Hoàng
Xuân Luận, ở phường Ngọc Xuyên, đang quần thảo với “ông trâu” bằng bài tập thể
lực.
Anh Luận cho biết, khi mới nhận về,
trâu chọi được tẩm bổ, vỗ béo một cách tối đa bởi thức ăn là cỏ non mỡ, trộn
thêm cơm, cám, còn bia thì “uống vô tư”. Gần đến kỳ thi, khẩu phần ăn của trâu
được tăng thêm gồm 300 viên B1, thậm chí là nhân sâm hay mật gấu, mỡ trăn cũng
được bổ sung cho trâu “thêm phần phong đô”. Khi trâu đã khỏe thì chuyển sang
phần huấn luyện thể lực và các miếng đánh.
“Bài tập đầu tiên là cho trâu đứng
vạ đường cho chạ người, rồi khua trống, chiêng cho trâu thích nghi với không
khí lễ hội. Thế nhưng nhiều khi gặp phải con trâu bất kham, lập tức giật thừng,
bất phục xông ra chạy khắp cánh đồng. Lúc này chỉ có thể dùng mẹo mới tóm được
dây thừng cột mũi trâu. Nhiều khi trâu dở chứng xông đến "đọ sừng"
với bất cứ trâu nào gặp.
Vì thế phải biết cách nắm mũi trâu
thế nào để trâu đứng yên; cách luồn yếm trâu để bắt dây thừng buộc mũi, rồi khi
nào trâu tuột thừng phải biết cách hô "họ" vừa ngọt ngào, vừa oai
nghiêm cho trâu vừa mến, vừa sợ, vừa phục tùng. Rồi cách đuổi theo trâu và chặn
đầu trâu thế nào cho trâu khỏi lồng nữa cũng là... nghệ thuật. Vậy nhưng đôi
khi cũng không tránh khỏi “tai nạn nghề nghiệp” như bị trâu húc, trâu dẫm...” -
anh Luận kể.
Song, đó cũng mới chỉ là bài tập sơ
đẳng, còn vất vả và công phu nhất vẫn phải là bài tập thể lực cho “ông trâu”.
Cũng theo anh Luận, thì hàng ngày cả người và trâu phải thức dậy từ 4 giờ sáng
ra bãi tập. Bãi tập là một vòng tròn với đường kính hơn 20 mét, buộc thừng vào
chiếc cọc tre đóng ở giữa. Sức người đọ với sức trâu, cả 2 cùng chạy xung quanh
vòng tròn hàng tiếng đồng hồ liên tục để luyện sức bền.
Kết thúc bài chạy thì chuyển sang
bài lội ruộng sụn để luyện cơ chân cho săn, khoẻ. Trâu lội dưới bùn, trên bờ
người căng mình kéo trâu lê từng bước. Sau những bài tập thể lực thì lại phải
luyện “bản lĩnh” bằng cách cho 2 trâu đứng 2 bên cổng sắt "nhé” nhau nhằm
kích thích “máu chiến”. Mỗi “ông trâu” đều có miếng đánh sở trường: hổ lao,
đánh cánh hoặc móc mắt… Do đó người huấn luyện phải nắm được sở trường của mỗi
trâu bằng cách cho trâu húc đống đất từ đó luyện cho thuần thục” - anh Luận cho
biết.
Luyện tập vất vả là vậy, chuyện ăn
uống của các “ông trâu” cũng là bài toán rất phức tạp. Đó là sự kết hợp giữa
khoa học và kinh nghiệm của từng người nuôi trâu. Khẩu phần ăn của các
"ông trâu" cũng phải thực hiện khá chuẩn mực mới đảm bảo sức khoẻ.
Anh Luận cho biết, để tránh bị đau bụng đi ngoài, cỏ cho "ông trâu"
ăn phải là cỏ già, hong khô trong bóng mát chứ không được phơi nắng. Và đương
nhiên các huấn luyện viên trâu chọi cũng trở thành những bác sỹ thú y.
Anh Luận kể, hàng ngày mỗi sáng dậy
anh phải kiểm tra... phân trâu, nếu thấy phân lỏng là phải điều chỉnh thức ăn.
Ngoài ăn cỏ còn phải thường xuyên cho trâu uống nước chè xanh và cũng có lúc
phải kèm thuốc B1 vào thức ăn là mía, ngô cho trâu. Những khi trái gió, trở
trời, nửa đêm nằm ngủ trong nhà không yên tâm vì lo cho trâu, lại phải thức
dậy, chạy ra chuồng che chắn...
Thế mới biết, để có những pha đấu
đầy kịch tính, người xem thường chỉ biết đến tên tuổi của chủ trâu được xướng
lên mà ít ai biết rằng trong đó có phần lớn công sức của những người huấn luyện
trâu. So với nghề nông, nghề chăn trâu chọi thuê có mức thu nhập từ 1,2 đến 1,5
triệu đồng/tháng thì có khá hơn chút đỉnh. Song điều họ quan tâm nhất vẫn là
được sống, được đam mê và kiếm tiền chính đáng từ sức lao động của mình.
Sưu tầm